Thứ hai, Ngày 25 Tháng 2 Năm 2020

Hội Văn học nghệ thuật huyện Bắc Quang

Lầm lỗi

27/05/2019 14:09

Truyện ký: Nguyễn thị Nhung- Chủ tịch Hội VHNT huyện Bắc Quang.

      Vừa thấy chị M đi làm về,dựng xe ở ngoài sân,chưa kịp cởi khẩu trang và mũ bảo hiểm ra,thì trong nhà ông B  đã chu tréo. Bao nhiêu nỗi bực dọc dồn hết lên đầu  người con dâu, làm cho làng xóm xung quanh  đều phải  lắng tai nghe.

   - Chị đi đi, đừng bao giờ về đến cái nhà này nữa. Họ tộc nhà này không có ai như chị đâu. Chị coi cái nhà này thành cái bia đỡ đạn cho chị à.  Ngày nào cũng có hàng chục người đến đòi nợ, mà tôi phải hứng chịu sự lăng mạ nhục nhã của chủ nợ. Vì ai mà cả  tổ tiên nhà tôi  phải chịu mãi cái cảnh này, giời ơi là giời...giời...Tiếng khóc mỗi lúc  một kéo dài hơn để mọi người trong xóm lại lắng tai nghe rồi đổ xô đến cổng nhà ông B để đứng xem. Ông B vừa  nói, vừa xua tay.

 -   Chị đi đi cho khuất tôi , đi... đ  i .  Đừng bao giờ về đến cái nhà này nữa .Đi  đi... Gia đình này đón chị về làm dâu để hầu hạ hương khói, tổ tiên nhà chồng.Nào ngờ chị về đây chưa được bao lâu, thì hết người này, đến, người khác đến đây đòi nợ, họ còn đòi cầm cố cả ngôi nhà này nữa.Chị định đuổi tổ tiên , ông bà già này đi đâu đây. ....

  - Sao gia đình tôi lại phải  khổ như thế này chứ. Tiếng khóc, tiếng chửi bới kể lể cứ liên khúc từ  trong nhà vung ra... 

  - Chị M chôn chân một chỗ mà nước mắt cứ tự do tuôn xuống đôi má.Chị đã hiểu được tất cả những gì mà bố chồng dồn hết cơn giận xuống đầu chị rồi.Tiếng than khóc.Trong nhà, ngoài sân mỗi lúc một tăng dần

  -  Mấy bà đứng ngoài  thì thào to, nhỏ có vẻ rất quan trọng.

_- Không biết cô M dạo này đi đâu mà mờ đất đã thấy nổ máy đi rồi , mà tối mịt mới về đến nhà. Mọi việc nhà đều dồn hết trên đầu bố mẹ chồng.May mà chồng cô đi công  tác xa, chứ ở nhà  mà chứng kiến cái cảnh mọi người kéo nhau đến đòi nợ như vậy thì không để yên như thế này đâu.

      Mỗi người thêm một ý, câu chuyện trở nên quan trọng hơn, có chị nói.

-   Hình như lúc nãy tôi nghe thấy ông B vừa khóc, vừa  nói rằng chủ nợ họ đòi cầm cố cả cái nhà này nữa thì phải.Các bà có nghe thấy vậy không?

     Mấy chị cũng gật đầu  họ đồng thanh nói tiếp.

-   Nếu thật như vậy thì khổ cho ông bà này quá,bây giờ thì biết đi ở đâu, về đâu... Nhà lại chỉ có một người con trai độc nhất nữa chứ,thế này thì vô phúc quá.Tôi nghĩ rằng,chắc cô M nợ nần như thế nào mà phải viết giấy tờ,cam kết với chủ nợ,thì họ mới có cơ sở để  đến đòi như vậy chứ phải không các bà.      

-   Ừ chúng tôi cũng nghĩ như vậy. Mấy bà cũng phụ họa theo.

     Nhìn thấy chị M từ nãy vẫn đứng chôn chân ở ngoài nắng mọi người ai cũng ái ngại cho chị quá, họ đều nhớ lại hình ảnh của sáu năm về trước, đám cưới được tổ chức linh đình to nhất xã.Mọi người được dự bữa tiệc cưới hôm đó ai cũng tấm tắc khen và mừng cho ông bà B có được người con dâu đẹp người, tốt nết. Ông bà cũng tự hào với làng xóm lắm.Thế mà hôm nay tôi lại được chứng kiến cái cảnh này thật trái ngược ngày hôm đó.  Tôi thầm nhận xét .

     Ông bà B này từ trước đến nay ăn ở hiền lành, hay giúp đỡ mọi người gặp khó khăn hoạn nạn, chẳng làm mất lòng ai bao giờ, nên được bà con yêu mến.Thế mà hôm nay lần đầu tiên nghe thấy những lời xỉ vả như thế này thật không phải là chuyện vừa.Mải suy tư phía sau văng vẳng tiếng người nói xôn xao.

 -   Mấy hốm trước tôi trông thấy mấy chủ nợ họ đánh cả xe ô tô tải vào dừng ở cổng nhà để đòi khuân bàn, ghế, giường, tủ...của nhà ông đi,may mà ông điềm đạm xin khất thế nào nên họ mới thôi, và đánh xe về  không  ..

      Dường như không chịu nổi, sự nhục nhã cứ chen lấn cùng với bao con mắt của làng xóm.  Nỗi đau đớn cứ dầy vò đến tột cùng.Câu chửi bới hết lời của bố mẹ chồng dội lên đầu. Chị đành quỳ gối van xin trước sân nhà đội trời nắng cháy như vậy. Hàng xóm ai nhìn thấy cũng phải mủi lòng bởi tiếng van xin thảm thiết của người con dâu.

 -  Con biết tội lỗi  của con rồi. Con sai rồi. Con cúi lạy cầu xin bố mẹ hãy vì đứa cháu nội ngây thơ kia mà tha lỗi cho con.Lời nói bị đứt quãng bởi những dòng lệ tuôn dài,  Mấy chị  cũng cúi xuống gạt nước mắt theo.  Cầu mong cho ông bà B chấp nhận lời xin đó.

  - Cu Bin ở trong nhà từ nãy nhìn thấy mẹ quỳ ở ngoài sân nắng to lâu quá  thương mẹ nó không chịu được nữa liền chạy ra ngoài sân ôm lấy mẹ  khóc toáng lên làm cho ông, bà nội phải mềm lòng, rồi cho hai mẹ con vào nhà.Không khí bớt căng thẳng , mọi người cũng rủ nhau về mà

 lòng cũng nặng trĩu một nỗi buồn day dứt không nguôi. Chờ cho cơn bực bội của ông B vơi đi hôm sau tôi mới rón rén  sang nhà  chơi tỷ tê

ngồi hỏi chuyện cùng chia sẻ động viên an ủi gia đình ông.Vì tôi được mọi người trong xóm này phong tặng danh hiệu là người có uy tín nhất   nói năng, dàn xếp mọi công việc đâu vào đấy nên chiếm được lòng tin của bà con trong xóm.

  - Ngồi uống nước ăn trầu với bà tôi tỷ tê gợi chuyện hôm trước nghe tôi nói vậy ông bà trầm ngâm đang vui rồi lại thoáng buồn, Biết vậy tôi vẫn sốt ruột chờ đợi. Ông vê một điếu thuốc rồi bật lửa châm thuốc rít một hơi, nhả khói lên trần nhà nhìn theo làn khói trắng lan tỏa mà lòng cũng rối bời khó tả.Một lúc sau ông mới chậm trễ nói vừa đủ nghe.

     Chợt ! cô con dâu đi làm về bước vào cửa đon đả chào bố mẹ và khách, làm xóa đi không khí tĩnh lặng trong không gian hẹp.Tôi nhanh nhảu mời cô M  ngồi xuống tìm cách gợi hỏi chuyện  luôn.

    Lúc đầu cô trả lời  còn dè dặt,sự gợi mở của tôi khiên cô càng tin tưởng rồi  về sau câu chuyện càng trở lên thân mật hơn mọi bí mật từ trước đến giờ được bầy tỏ, không dấu tôi điều gì, cô M thỏ thẻ.

  -  Chẳng dấu gì cô và bố mẹ, con  khổ tâm  lắm, hôm nay con xin nói hết tất cả những gì mà làm cho bố mẹ phải đau khổ trong quãng thời gian này.Tất cả cũng chỉ vì  sự nhẹ dạ, cả tin của con.Thực lòng con làm việc này cũng chỉ mong có được nhiều tiền để mua sắm đồ đạc trong nhà cho tươm tất và sửa lại ngôi nhà này cho đàng hoàng thôi nhưng  không ngờ con lại bị họ  lừa đảo để gia đình ta phải đi đến cảnh khốn cùng như vậy.Nói rồi cô M đưa hai tay lên che mặt khóc nức nở. Làm cho ông bà cũng không ngăn được dòng nước mắt, tự dưng sống mũi tôi cũng thấy cay cay.Tôi nhích lại gần vỗ nhẹ đôi vai chi M và  nhẹ nhàng an ủi,một lúc sau cô M ngừng khóc rồi chầm chậm kể, chuyện là thế này.

    - Con quen cô H trong bữa tiệc tân gia của cái L bạn con ở xóm bên .Qua đó con được biết L bạn thân của con dạo này thay da đổi thịt nhanh quá,ngoài ăn diện như bà hoàng ra nó còn có nhiều tiền để sắm các đồ nội thất sịn trong nhà rồi  mua xe mới sành điệu,  làm lại nhà to, cao như biệt thự.Thỉnh thoảng lại mời cả gia đình nội, ngoại đi du lịch ở Đà Nẵng  hàng chục ngày liền, Lần nào đi du lịch về nó cũng có quà và khoe với con. Còn  tiêu tiền thoải mái, không tính đếm.....

      Thấy L thay đổi một cách nhanh chóng như vậy con tỷ tê hỏi dò  xem. Nghe con nói vậy L cườì lớn, trả lời trơn tru.   

- Cậu có muốn thay đổi như mình không?  Mình bật mí cho.

       Câu nới đó làm con tò mò, khao khát muốn khám phá ra ngay.Mắt con sáng lên, chớp chớp momg chờ. Biết con cũng đang muốn những gì

 mà L nói công việc làm đơn giản mà lại có tiền dủng dỉnh trong ví tiêu không hết ấy.Con nóng lòng chờ đợi. Một lúc lâu L ghé sát vào tai con thì thầm nhìn về phía chị H. Rồi con đứng dậy ra bàn chị H ngồi nói chuyện làm quen. Chị mỉm cười mắt sáng lên tôn thêm vẻ quý phái của tầng lớp thương lưu.Qua cuộc nói chuyện đó con thấy chị H là một con người dễ gần, trước khi về chị còn đưa cho con một mảnh giấy ghi số điện thoại của chị và nói.

   - Khi nào em cần gặp chị thì cứ gọi cho chị vào số máy này nhé chị em mình sẽ gặp nhau.Nói rồi chị lên xe ô về, hai đứa chúng con tiễn chị ra cổng, khi xe khuất hẳn,L mới to nhỏ cùng con và bật mí cho con biết cách làm giầu như nó,để tạo được lòng tin L nói.

  -  Cậu về sắp xếp thời gian đi, khi nào dỗi  thì cùng mình đến nhà chị H chơi, rồi cậu sẽ thấy được, thú vị lắm. Khi nghe L nói như vậy con như mở cờ trong bụng khao khát ngày được gặp chị H.

 ...Vào một buổi sáng chủ nhật con cùng L đến nhà chị H chơi,nhà chị ở mặt phố bốn tầng xây kiểu cách rất đẹp và hiện đại, trong nhà đầy đủ nội thất toàn là đồ đắt tiền nhìn hoa cả mắt, chị nói chồng chị và các con chị đi  du lịch  nước ngoài rồi. Tháng sau mới về, nghe chị nói vậy con cứ xít xoa, ao ước có được một cuộc sống như vậy. Biết con đang ao ước điều gì chị mỉm cười nói.

 -    Em có muốn có được cuộc sống hiện tại như bạn em không?

 -   Nghe chị H hỏi vậy con không cần đắn đo gì nữa liền đồng ý ngay vội hỏi chị.

  -  Làm việc gì vậy chị ?  Em có làm được không?

   -Làm có  ảnh hưởng gì không? Có vất vả lắm không chị ...Bao câu hỏi dồn dập làm chị phì cười.Một lúc sau chị nhìn thẳng vào mắt con  đủng đỉnh nói.

  - Việc này ai cũng làm được nếu như em cố gắng tìm hiểu và mất chút thời gian.Mà làm việc này cũng không ảnh hưởng gì, nó chỉ mang đến cho mọi người niềm vui, thỉnh thoảng có cơ hội  đến chơi với bạn bè   làm quen với nhiều người mới, vui lắm, mà tiền thì lúc nào cũng căng ví.nghe chị nói vậy con không tin vào tai mình nữa.Không biết việc gì mà đơn giản,  lại kiếm tiền nhanh như vậy.Con đang mơ hồ...

     Ngừng một lúc chị nói tiếp.

  - Em có quen nhiều bạn bè không?chị hỏi.

-  Có em có rất nhiều bạn thành phố cũng có, mà thị trấn, nông thôn cũng nhiều.Nghe con nói đến đây nét mặt chị H rạng rỡ mắt sáng long lanh.Chị bắt đầu câu chuyện, con chăm chú nghe không bỏ qua chi tiết

 nào. Chị nói thật dễ hiểu con nghĩ nếu làm theo sự chỉ bảo của chị thì dễ dàng quá việc này con cũng làm được,đúng như lời nói ban đầu.

     Thế mà cái L cứ dấu diếm bí mật ấy. Chị quả là một siêu sao, con thầm nhận xét chị H như vậy.Đang mải suy tư thì chị H hỏi con.

 -   Hiên nay em có số vốn ban đầu là bao nhiêu rồi?

     Ngẫm nghĩ một lúc con trả lời

 -  Cộng tổng toàn bộ số tiền mặt tích cóp từ trước đến nay em mới có mười hai triệu đồng thôi số tiền này để phòng khi đau ốm, bố mẹ già yếu, không dám tiêu vào đó, còn trang sức ngày cưới bố mẹ hai bên tặng em cũng để dành.

-  Vậy tổng toàn bộ cả tiền mặt và trang sức có đến bốn mươi triệu đồng không? Chị hỏi.

-   Cũng chỉ được hơn ba mươi triệu đồng thôi chị ạ, con trả lời.  

     Nghe con nói vậy chị H thong thả phân tích .

-  Chị nói như thế này,em nghe hay không, thì tùy em.Số tiền và đồ trang sức em để dành thế cũng chẳng đẻ ra được thêm nữa nếu em mang bán đi dồn tiền cho vay lãi cao thì chỉ một năm sau em lại thu về gấp đôi số vốn ban đầu, mà gốc vẫn còn đó rồi số lãi ấy mình không tiêu lại dồn vào   cho vay tiếp, thì lãi mẹ đẻ ra lãi con, chẳng mấy lỗi lại giầu sụ lên nhanh chóng. Em cứ nhìn gương của bạn em đấy lúc đầu nó cũng như em mà bây giờ nó giầu nhất nhì trong xóm,  em cứ suy nghĩ kỹ đi rồi báo cho chị biết, chị sẽ  giúp em. Con suy nghĩ một lúc rồi hỏi

  -  Thế cho ai vay hả chị lãi xuất là bao nhiêu? Có chắc chắn không?

     Chị H nghiêm mặt nói rõ ràng, lời nói như đinh đóng cột.

 -  Chị đứng ra  vay  giúp thằng em chị,nó đang cần số vốn làm ăn lớn lên mới vay theo lãi suất cao như vậy. Nó chỉ cần vay một thời gian ngắn thôi rồi trả lại hoàn chỉnh tiền  gốc ban đầu  còn  lãi trả tháng nào dứt điểm tháng ấy luôn.Mọi tiền nong chị vay, em chỉ biết chị thôi. Thấy con còn đắn đo,  chị nhìn thẳng vào mắt con nói tiếp 

-  Em yên tâm đi gia đình nhà cửa  chị ở đây, chị cũng là công chức nhà nước đàng hoàng lẽ nào chị lại nói dối em. Em đưa tiền cho chị , chị sẽ làm giấy tờ cụ thể có người làm chứng có chữ ký thỏa thuận của hai bên,  mỗi bên giữ một bản làm căn cứ sau này.Nghe chị nói vậy cái L cũng nói theo

   - Cậu làm việc với chị H thì không lo đâu mình làm ăn với chị mấy năm nay rồi nên mới được như thế này chứ, bạn thân thì mình mới nói

  cho cậu biết, chứ còn người khác thì còn lâu.Vì vậy con lại càng tin tưởng hơn, thế rồi con quyết định,làm thử xem sao.

     Hôm sau về nhà, con dấu bố mẹ mang vàng đi bán và lấy  toàn bộ số tiền có trong nhà tổng tất cả  được ba mươi tám triệu  để mang cho chị H vay lấy lãi cao10%.  Lúc con  giao tiền thì có cái L bạn con làm chứng và một người gần đó nữa.Khi  hoàn tất giấy tờ xong chị H nhận đủ  số tiền rồi rút một triệu đưa cho con gọi là phí đi lại. Thấy cách giao tiếp dứt khoát, sòng phẳng của chi H con càng tin tưởng.Thời gian sau cứ đúng ngày hai mươi tám hàng tháng là chị H lại mang tiền đến trả lãi cho những người cho vay trong đó có con.Nhận tiền lãi tháng đầu con thích lắm chẳng làm gì cũng có bốn triệu để túi rồi.Có lần chị còn rủ con cùng đi trả lãi với chị.Con nhìn số tiền  lãi của người có vốn lớn  lên tới hơn ba  chục triệu một tháng  nhìn hoa cả mắt.Thảo nào cái L nói đúng con thầm nghĩ như vậy. Nhận được nhiều tiền ai cũng vui vẻ chị nói với con.

     Em thấy đấy chị làm ăn từ trước đến nay rất sòng phẳng không để cho ai kêu ca lấy nửa lời, mọi người rất tin tưởng chị.Lần đầu làm ăn với chị, em chưa hiểu rồi sau này em sẽ rõ,chỗ người lớn với nhau em yên tâm,rồi chị tâm sự .

    - Chị rất quý em nghe chị nói vậy con càng phục và kính nể chị hơn. Có đôi lần chị rủ con đi chơi thưởng thức những cảnh đẹp, và được ăn món ngon con chưa bao giờ nhìn thấy.Khi về nhà  chị H còn mua quà cho con toàn những thứ đắt tiền.  Mọi chi tiêu chị đều trả tiền  không tính đếm.  Lần nào con  cùng chị đi trả tiền lãi, thì  chị cũng dúi vào túi  cho con món tiền hậu hĩnh, nể chị quá con không nhận mặt chị nghiêm lại  nói là, em  mang về mua quà cho con không nhận là chị giận đấy.Tình cảm chị em trở lên thân thiết hơn, chị em  tâm sự chân thành Rồi chị còn chỉ cách cho con làm giầu bằng các mối quan hệ anh, em, bạn bè...Chị nói.

     -Chị rất thương em muốn em cũng có số tiền lãi hàng tháng cao hơn để chi tiêu thoải mái như bạn em đó cuộc sống đỡ vất vả. Sống trên đời thời đại này  mà không có tiền thì nhục nhã lắm, hay  bị người khác coi thường. Mà muốn có tiền thì mình phải chịu khó suy nghĩ rồi chị bật  mí cho con cách gom tiền của anh em trong gia đình và họ hàng bạn bè thân thích, với lãi xuất  gấp năm lần so với ngân hàng, đưa cho chị, chị sẽ trả cho gấp đôi số tiền lãi đó, thế là đương nhiên em có vốn lớn tiền lãi hàng tháng, tiêu thoải mái, mà gốc vẫn còn nguyên. Khi nào họ cần thì bảo chị, chị  sẽ thanh toán cho liền. Tiền lãi đó tiêu không hết em lại gửi vào để tăng số vốn ban đầu lãi mẹ đẻ lãi con em hiểu không?

      Chị có  thương em muốn em cũng có của ăn của để đời sống sung túc  thì bàn với em như vậy thôi còn làm hay không là tùy em. Em cứ suy nghĩ cho kỹ có gì thì nói cho chị biết nhé.

-   Khi đã có tiền trong tay đủ chi tiêu hàng tháng thoải mái sự ham muốn có được  nhiều  tiền hơn trong con càng trỗi dậy, nghĩ lời nói của chị H là đúng vì thế con nghe lời chị . Lúc  đầu con về nói chuyện này  bàn với bố mẹ và các chị em bên ngoại, nghe con nói vậy ai cũng giúp con có bao nhiêu dồn hết cho con mang đến nhà chị H rồi đến ngày  tháng trả lãi con  lại trích số lãi mang về cho mọi người. Cầm cả  một nắm tiền lãi trong tay ai cũng thích được đà họ lại tích cực thu gom của người khác mang đến cho con,một số người khác có tiền gửi ngân hàng cũng rút về đưa cho con gửi hộ để có tiền lãi cao hơn và cứ như thế số tiền vốn con cầm càng lớn hơn. Tiền lãi cũng  ngày càng nhiều  con tiêu không hết lại dồn vào số tiền gốc ban đầu chỉ có mấy tháng mà tổng cả gốc lẫn lãi lên tới một trăm mười hai triệu đồng, con mừng lắm và nghĩ đến việc mua sắm nội thất trong gia đình và vật liệu để sửa lại ngôi nhà này, ngừng một lúc cô M nói tiếp.

  -  Thế rồi nửa năm sau, ngày hẹn trả tiền cũng đã xa dần có lần hai tháng trả một lần rồi ba tháng, dần dần mất hẳn con lo quá,suy  nghĩ tìm  cách rút tiền về cho mọi người. Nhưng khó quá chị H cứ hẹn ngày này, đến ngày khác rồi lúc ở chỗ này, lúc chỗ kia. mà đến ngày hẹn chủ nợ các nơi gọi điện liên tục, khiến con lại càng bối rối và lo lắng.Con gọi điện cho chị thì không liên lạc được.Có lần may mắn lắm gặp được thì toàn nói  dối quanh co hết lần này đến lần khác.  Là con người thật thà dễ tin người con cũng đành cho qua và chờ ngày hẹn tiếp theo.Cuối cùng cũng chẳng thu được kết quả gì. Sốt ruột quá  con lại đến tận  nhà chị đòi, lại số tiền gốc đó,  thì cũng không gặp được nghe mọi   người quanh đó nói con càng lo.Thế rồi con quyết tâm chờ bằng được gọi điện thì tắt máy, nhắn tin không trả lời con đến phát điên vì số tiền đó của mình thì không sao mà còn của nhiều người khác nữa chứ.Con quyết định phục hàng ngày ở đó,  chờ lấy bằng được. Một ngày, rồi hai, ba, ngày.. cứ mờ sáng đi, tối mịt mới về,để xem chị có tránh mặt mãi được không nhưng cũng vô hiệu,  không biết chị lặn mất tăm ở đâu.

        Nghe đến đây tôi sốt ruột cắt ngang lời cô M và hỏi;

 - Vậy tổng số tiền cháu cho chị H vay là bao nhiêu

-  Tổng tất cả đến bây giờ tiền của nhà một trăm hai hai triệu ạ

    -  Thế còn tiền chị cầm của mọi người là bao nhiêu? Ông B sốt ruột hỏi. Cô M run run trả lời lý  nhí

- Dạ là  hơn hai tỷ ba 

     - Trời ơi ! Ông B kêu lên một tiếng rồi ngã xuống thềm gạch,  làm cả nhà hốt hoảng xúm đến cứu chữa, cô con dâu mặt tái xanh đứng chôn chân một chỗ kêu không ra lời.Tôi bình tĩnh xoa bóp, bấm huyệt cho ông.Bởi phương pháp sơ cứu như vậy tôi đã học được ở trường và cũng cứu cho nhiều người thoát chết rồi.Chỉ một lúc ông phục mọi người mới thở phào nhẹ nhõm.      

 -   Hôm sau tôi nói nhỏ với  cô M cùng  tôi đến nhà chị H xem sao tìm cách tháo gỡ khó khăn cho gia đình cô. Nếu  cần thiết thì phải đưa ra ánh sáng bởi cô H này cũng là công chức nhà nước. Giấy tờ cam kết có người làm chứng, số chứng minh nhân dân còn đây dành dành nhà cửa đàng hoàng, không cãi vào đâu được.

     Hai cô cháu đến nơi, trời mới mờ sáng cổng nhà đóng im ỉm,  đường phố thưa người.Hai cô cháu đứng chờ, để sáng hẳn rồi vào nhà. Hai cô cháu đứng ở cổng hồi lâu bấm chuông cũng không thấy ai ra mở cổng tôi liền sang quán ăn sáng bên kia đường đối diện nhà cô H để tìm hiểu, dò la  hỏi   thì được biết. Ngôi nhà lịch sự kia là nhà của một đại gia làm đấy để chuyên cho thuê thôi mỗi tháng gần hai mươi triệu tiền nhà.Cô H này dọn đến đây ở được mấy năm rồi sáng nào cũng sang đây ăn sáng.thời gian này biệt tăm, không thấy. nghe mấy người quamh đây  thì thào nói rằng.Nhà này quá   hẹn trả tiền nhà hàng tháng nay rồi, chủ nhà họ đuổi đi rồi ngôi nhà này đóng cửa chưa ai đến thuê đâu. Nghe nói  đến đây tim tôi như nghẹn lại,liền chạy sang bên kia đường để báo tin này cho cô M. Hai cô cháu bần thần thất vọng một lúc sau tôi bảo cô M đến cơ quan cô H làm, để báo với lãnh đạo  cơ quan, lần theo địa chỉ mà cô M cho biết thì tìm mãi mới tới, đến nơi  được thì hết giờ làm việc. Hai cô cháu ăn tạm bánh mì cho đỡ đói  ngồi chờ. Đến chiều để  vào cơ quan, đến  phòng văn thư hỏi tên, cô văn thư vui vẻ  lục tìm danh sách của cơ quam  trong sổ bộ   rồi cho biết từ trước đến nay  cơ quan  không có ai  tên, và ngày, tháng, năm sinh, quê quán,  đúng như thế này cả   Lại một sự thất vọng nữa cô M mệt mỏi mặt tái xanh như người mất hồn ngồi thụp xuống. Tôi tìm cách động viên để cô bớt đi căng thẳng rồi hai cô cháu lững thững về nhà, tôi gợi ý cô M đưa đến nhà bạn cô, và một số người mà trước đây cô M vẫn cùng chị H đi trả tiền lãi xuất hàng tháng.Để tìm hiểu ngọn nghành, may ra tìm thấy tung tích cô H.

     Thế nhưng đến nhà nào họ cũng lắc đầu ai cũng buồn như cô M.  Đến nhà cô L thì được biết là cô ấy  bỏ chạy mấy tháng nay rồi. Anh chồng không chịu nổi cảnh dọa nạt, chửi bới om xòm,  ném đá vào nhà. Chỉ vì chủ nợ các nơi kéo đến đòi, anh chồng đành gán cả cái nhà cao đẹp như vậy cũng cho họ rồi, nhưng vẫn  không hết nợ,  bây giờ chạy chốn đâu rồi không biết nữa. Họ còn cho biết, xóm này có một  đôi vợ chồng cãi vã nhau  đánh  nhau  vì nợ nần tiền nhiều quá, không có để trả, ngày nào các chủ nợ cũng kéo nhau đến đòi tiền, quẫn trí cô vợ liền nhảy lầu tự tử để lại hai đứa con nhỏ cho chồng.Nghe họ nói vậy tôi dựng cả gai ốc. 

-     Bây giờ tôi thất vọng thực sự rồi biết kêu ai bây giờ, nhờ pháp luật can thiệp thì  cũng thật khó. Không  phải  chỉ có một mình cô M, mà còn nhiều người khác cũng có cùng một cảnh ngộ như vậy. Cô H cầm  được món tiền  lớn giờ đang cao chạy xa bay ở phương trời nào rồi, chỉ khổ cho người nhẹ dạ cả tin đang bị dồn vào bước đường cùng.

       Sợ cô M cũng nghĩ quẩn, thì khổ quá, nên tôi cố tìm lời nói động viên,an ủi rồi đèo cô về nhà,  nhưng  trong đầu tôi cũng rối như tơ vò.

 Thế là mất công hai ngày cùng cô M dong duổi trên đường vừa mệt, vừa đói, mà không thu được kết quả gì, tôi buồn chán vô cùng.Tôi về   

đến nhà nằm vật xuống giường, thiếp đi lúc nào không rõ.Chiều tối  ông B  sang chơi, tôi mới tỉnh được. Ngồi nói chuyện với ông, tôi  dấu  không cho ông biết chuyện chuyến đi  thất bại của hai cô cháu  và tìm cách lựa lời,  giải thích để ông B hiểu và tha thứ cho cô con dâu tội nghiệp.Câu chuyện được sắp đặt trong đầu tôi nói .

 -  Em nghĩ bây giờ sự việc cũng đã vậy rồi, bác cũng không nên đay nghiến cô M nữa nó cũng khổ lắm rồi, người gầy rộc đi vì sự nhẹ dạ cả tin của nó. Thực ra thì mẹ cu Bin cũng muốn có nhiều tiền để lo sắm sửa mua sắm nội thất dùng trong gia đìnhcho tươm tất thế nhưng không may bị lừa thì phải chịu thôi. Em nghĩ đây cũng là một tai nạn bác ạ số tiền đó tuy có lớn đối với gia đình mình nhưng so với thiên hạ thì nhiều người họ còn nợ nhiều hơn thế. Thôi thì còn người, còn của, trời cho sức khỏe thì mỗi năm làm ra, dành dụm  trả một tý cũng được.

 -    Nhưng ngày nào cũng có người đến nhà đòi tiền thì lấy tiền đâu mà trả,cô bảo tôi phải làm gì bây giờ cơ chứ.Ông B đỏ mặt nói lớn .

-     Em hiểu ý của bác rồi.  Tôi nhẹ nhàng, nếu mà họ đến đòi thì mình nhẹ nhàng khất họ.Rồi tìm cách trả dần sẽ hết. Đã chót rồi thì phải chét thôi bác ạ.Còn bây giờ bác cứ đay nghiến cô ấy nhiều.Nếu mà cô quấn trí nó nhẩy xuống sông tự tử thì sao?.Lúc đó  lại khổ cho cả hai bên gia đình, mà cu Bin là người khổ nhất.

Nghe tôi nói vậy ông B cúi xuống tay ôm chén nước chè nóng xoay xoay chắc ông cũng đã hiểu được mọi vấn đề. Ông lặng lễ đứng dậy ra về, lòng nặng trĩu một nỗi buồn day dứt.Nhìn theo dáng đi ngả nghiêng lê từng bước ngoài sân  của ông mà  lòng tôi cũng đau  quặn thắt./.

 

 

Nguyễn Thị Nhung - Hội VHNT huyện

Tin khác

Lễ cấp sắc của dân tộc Dao (Sưu tầm) (02/04/2019 09:00)

Thăm lại vùng quê (Bút ký) (02/04/2019 08:57)

Câu chuyện còn dang dở (13/03/2019 13:44)

Hội Văn học - Nghệ thuật huyện Bắc Quang tổ chức gặp mặt đầu Xuân Kỷ Hợi 2019 (13/03/2019 13:40)

Lễ ra mắt Chi hội Văn học Nghệ thuật xã Đồng Tâm (05/03/2019 10:34)

Bắc Quang: Ngày thơ Việt Nam Tết Nguyên Tiêu xuân Kỷ Hợi 2019 (18/02/2019 15:06)

Hội Văn học Nghệ thuật huyện Bắc Quang tổ chức Hội nghị tổng kết năm 2018; triển khai phương hướng, nhiệm vụ năm 2019 (14/01/2019 14:34)

Khai mạc lớp bồi dưỡng sáng tác Văn học Nghệ thuật lần thứ nhất (27/11/2018 10:29)

Ý trí làm giầu bằng mô hình (VAC ) (25/10/2018 10:51)

Chuyến đi thực tế Của đoàn văn nghệ sỹ hội VHNT huyện Bắc Quang thành công rực rỡ (14/09/2018 08:31)

xem tiếp