Thứ ba, Ngày 19 Tháng 2 Năm 2020

Hội Văn học nghệ thuật huyện Bắc Quang

Thu muộn

24/06/2019 13:58

Truyện ký: Nguyễn Thị Nhung - Hội Văn học Nghệ thuật huyện Bắc quang

Thu muộn

      Gió man mác, nắng vàng nhè nhẹ xua đi những đợt nắng nóng  mùa hè.Những chiếc lá vàng trên cây rời khỏi cành nghiêng theo chiều gió dưới nền trời xanh.Đêm đến mang theo chút hanh heo khiến cho giấc ngủ thêm sâu hơn phá  tan cảm giác mệt nhọc sau  mấy ngày đi đường. Đang say trong giấc mộng tôi chợt tỉnh giấc bởi tiếng động cơ xe nổ ròn trên đường phố. Tôi vùng dậy vén tấm rèm trên khung cửa sổ tầng 5 khách sạn nhìn xuống đường. Ánh đèn cao áp soi rõ từng dòng người đi lại trên đường,khởi đầu cho ngày mới.Tôi nhanh tay thu dọn hành lý xếp vào cặp gọn gàng, xuống phòng lễ tân thanh toán tiền phòng, rồi rời khỏi khách sạn ra bến xe cho kịp chuyến.

      Ngồi trên xe tắc xi 4 chỗ lao nhanh trên con đường dọc qua dẫy phố của Thủ đô Hà Nội. Những tòa nhà cao, dẫy nhà tầng, chung cư lung linh ánh điện hình ảnh thật sinh động. Mải ngắm cảnh qua tấm kính, chiếc xe giảm tốc từ từ rẽ vào cổng bến. Tiếng chú lái xe ấm áp:

          - Bến xe đây rồi, cô mang hành lý xuống, rồi đi thẳng lối này ra bãi đỗ xe đằng sau. Chúc cô đi gặp nhiều may mắn, thượng lộ bình an.

      Đáp lại phép lịch sự, văn minh  của người tài xế, tôi cảm ơn và giơ tay chào tạm biệt, rồi xách hành lý đi thẳng theo chỉ dẫn của lái  xe. Tiếng loa phát ra từ phòng ban quản lý bến vang lên, thông báo biển số xe đi các tuyến. Hành khách ai cũng vội vàng tìm xe đi tuyến của mình. Tôi nhanh chóng lên xe tìm chỗ ngồi thuận tiện theo chỉ dẫn của phụ xe. Đang loay hoay xếp hành lý thì tiếng nói dứt khoát của người phụ xe:

          - Ưu tiên cho ông  già ngồi hàng ghế này.

      Tôi quay sang bên cạnh thì thấy ông già chừng hơn 70 tuổi dong dỏng cao nhìn có vẻ yếu ớt, khoác chiếc áo choàng đen dài đến gối. Đầu đội mũ cùng mầu áo để lộ những sợi tóc bạc trắng như cước ở đằng sau gáy. Chăm chú nhìn phía trước.Chỉ  một thoáng sau xe đã kín các hàng ghễ ngồi. Tiếng động cơ nổ ròn, xe từ từ rời bến, lướt nhanh trên tuyến quốc lộ 2 mọi  người trên xe im lặng, không khí lắng lại, khiến tôi thấy buồn ngủ vội ngả người ra sau thành ghế. Ông già thấy vậy liền bắt chuyện làm quen:

          - Cháu có bị say xe không?

          - Dạ cháu chỉ chóng mặt chút thôi.Tôi trả lời lý nhí.

          - Cháu về đâu? Ông già hỏi.

          - Cháu về thẳng tới bến luôn ạ. Còn bác cũng cũng đến đó luôn chứ.?

          - Bác đến nghĩa trang huyện Vị  Xuyên, vào viếng đồng đội xong vào nhà một  người  bạn đồng ngũ năm xưa  chơi, mai bác mới lên trên đó.

-     Đến đó bác còn đi đâu nữa không.?Ông già nhìn tôi mỉm cười đáp.

-    Bác cùng với người bạn  lên thăm trận địa cũ năm xưa ở huyện Đồng Văn  

-     Sao bác không đi cùng đồng đội.?

-    Đợt này bác đi công việc riêng luôn chẳng mấy khi lên được nơi này. Nên bác kết hợp nhiều việc còn đi cùng đồng đội đông người phụ thuộc lắm.

-   Hóa là vậy tôi cười nói,lặng yên một lúc tôi lựa lời hỏi thăm..  

-    Quê bác ở đâu ạ?

-   Ông già mỉm cười nhìn cháu rồi trả lời.

-   Quê bác ở trong Nghệ An cơ, xa lắm . Cháu đã đến đó bao giờ chưa.?

-   Dạ cháu cũng ở trong đó mấy ngày, hôm qua ra Hà Nội, ngủ lại một đêm cho lại sức. Rồi sáng nay về Hà Giang .

-   Cháu vào đó công tác hay đi thăm người nhà trong đó.?

-   Cháu đi có chút việc riêng bác ạ.Tôi cúi xuống nói nhỏ vừa đủ nghe.

    Ông già như đọc được băn khoăn của tôi liền gợi chuyện:

-  Cháu người gốc ở Hà Giang hay ở nơi khác chuyển đến? Bác cũng đã từng ở đấy, chiến đấu trên chốt 597 mấy năm liền cháu ạ. Ngày đấy đường lên các  huyện vùng cao khó khăn lắm.Vừa nói ông già vừa giơ tay mô tả con đường lên vùng cao biên giới, lên các chốt biên cương nơi cực bắc Hà giang. Lời kể dứt khoát, hấp dẫn lạ. Ông quay sang tôi nét mặt đôn hậu thong thả kể.

 - Cháu có biết không, đường thời kỳ đó có những vòng cua tay áo, men theo sườn núi, làm cho xe ngả nghiêng theo, người ngồi trên xe như như đang biểu diễn xiếc. Đã vậy mặt đường nhấp nhô ổ gà, những hòn đá to thi nhau dàn ra mặt đường, khiến người ngồi trên xe tưởng như ngồi trên lưng ngựa phi nước đại. Lời kể ấm áp, hấp dẫn, làm người nghe chú ý hơn. Ông ngừng kể, nhìn ra ngoài đường suy nghĩ điều gì rồi thong thả:

-   Chắc đường lên các  huyện vùng cao Hà Giang  giờ thay đổi nhiều lắm rồi Bác cũng thường xuyên theo dõi qua màn ảnh nhỏ, trên sóng truyền hình thấy được sự đổi thay hơn trước nhiều bác cũng mừng. Đợt này cố gắng đi dối già lần nữa không biết sau này còn có cơ hội hay không?

-   Vâng! Bác nói đúng, Hà Giang bây giờ đổi thay  từng ngày nhiều lắm không như ngày đầu bác lên đó đâu ạ.  Đặc biệt là từ khi được công nhận là di sản thế giới (Công viên địa chất toàn cầu Cao nguyên đá Đồng Văn) Các du khách quốc tế và khách thập phương từ khắp các miền  đất nước dồn về để tham quan du lịch tận hưởng cảnh đẹp kỳ vĩ của Cao nguyên địa chất. Nhất là mùa hoa Tam giác mạch nở rộ khắp nơi rực rỡ sắc mầu nhấp nhô theo sóng núi, hòa quyện với mầu xanh của núi rừng trùng điệp ...Những nương ngô bát ngát vui cùng cảnh sắc cao nguyên để lại nhiều ấn tượng đẹp trong lòng du khách gần xa, để rồi những bài viết trang thơ hình ảnh ...Lần lượt đến với các độc giả gần xa. Nói đến cảnh đẹp quê hương mình như tăng thêm sức mạnh, nguồn động lực lớn, lời kể thật lưu loát.Vừa dứt câu ông hỏi.

-   Cháu công tác ở nghành nào.?

-   Dạ cháu nối nghiệp nghề của mẹ cháu ạ. Tôi cúi xuống cười rồi giải thích câu nói của mình thật khôi hài.

-   Làm nghề giáo đó bác.

-    Thảo nào nghe cháu nói chuyện hay lắm. Bác cứ tưởng cháu là hướng dẫn viên du lịch kia đấy. Chỉ nghe cháu kể cảnh đẹp của quê cháu, mà bác đã thấy mê hồn rồi. Nói xong cả hai bác cháu cùng cười vui vẻ mấy người ngồi gần cũng chăm chú lắng nghe.

-    Cháu làm cô giáo chắc học sinh quý lắm nhỉ?

     Tôi quay lại phía ông tươi cười thầm nói. Sao bác biết?

     Dường như ông đọc được suy nghĩ của tôi,  thấy vậy ông nói luôn

-   Bác thấy cháu nói năng dễ nghe thì bác đoán vậy thôi có đúng không?

-   Bác khen cháu quá lời rồi, cháu vẫn còn vụng về khi giao tiếp lắm ,  

-   Cháu còn trẻ mà nói năng lưu loát như vậy là tốt lắm rồi.Chẳng còn gì để nói

    Nghe cô gái nói,nhìn nét mặt, nụ cười, thật gần gũi, thân quen. Ông liên tưởng nhớ đến một người thiếu nữ năm xưa, đã khắc sâu trong tâm trí ông, không bao giờ phai. Ông nhìn cô gái hồi lâu rồi lại nhìn ra ngoài, suy tư, nhớ  lại kỷ niệm ngược dòng thời gian của thập niên 80. Nhớ lại ngày đầu  xa quê vào quân ngũ, tập luyện thời gian ngắn rồi được chuyển  đến địa điểm  đóng quân nơi biên cương Tổ Quốc.

...Năm ấy cũng vào mùa thu với bao kỷ niệm đầy vơi khắc sâu trong trâm trí ông

 Nhớ lại những năm tháng ấy thật gian nan vất vả, ngày đêm phải đối mặt với quân thù từ bên kia biên giới. Trong tâm mỗi người luôn cảnh giác mọi hành động mà quân định có thể đột kích bất cứ lúc nào. Tư thế,thực hiện theo  mệnh lệnh, tiến công... Cả đơn vị đều sẵn sàng chờ,  khi có lệnh sông lên,dù khó khăn đến đâu  quyết không rời trận địa đồng đội nhắc nhau  thực hiện tốt khẩu hiệu (Đất không rời một ly, Quân không thiếu một người ) Để giờ đây nơi biên cương miền đất địa đầu lại nhanh chóng thay da đổi thịt có sức sống mãnh liệt mà mọi người trong và ngoài nước đều biết đến ...

    Cô gái nhìn ông già tươi cười tìm câu hỏi gợi mở, sự dè dặt lúc đầu tan biến lúc nào không rõ, câu chuyện của hai bác cháu rôm rả hẳn lên.

-     Bác hỏi khí không phải bố mẹ cháu chắc còn khỏe cả chứ? Năm nay bao nhiêu tuổi ? Gia đình cháu sống ở ngay thành phố hay ở huyện nào của tỉnh?

     Nghe những câu hỏi dồn dập của ông. Tôi cúi xuống im lặng giây lát suy nghĩ. Không biết có nên nói hết gia cảnh mình cho ông nghe hay không?

     Biết đâu nói ra thì ông có thể giúp mình tìm ra ý định của chuyến đi này thì sao? Bao câu hỏi suy nghĩ cứ nhẩy múa trong đầu.

Thấy tôi còn đang đắn đo lưỡng lự không trả lời. Ông già đỏ mặt nhìn tôi nói tiếp.

-   Xin lỗi cháu! Bác chỉ muốn hỏi thăm sức khỏe của bố mẹ cháu một cách chân thành thôi, chứ không có hàm ý gì khác đâu. Có gì không phải mong cháu bỏ qua cho lão già này nhé.

-   Tôi lúng túng bởi lời xin lỗi ấy. Thực tình tôi chỉ muốn nói chuyện cho tan đi sự mệt nhọc, đỡ say xe  thôi. Thấy ông quan tâm đến gia đình mình có nét gì đó khác biệt với mọi người. Từng cử chỉ, nét mặt,giọng nói thật gần gũi, thân thiết lạ thường.Tôi quyết định bầy tỏ bao nỗi niềm của gia đình mình cho ông nghe .

-    Cháu thấy bác là người có tâm có đạo, mới tiếp xúc với bác một lúc mà cháu cảm thấy có cái gì đó thật gần gũi, thân thiết. Nhưng nếu cháu trả lời theo câu hỏi của bác, thì biết đâu bác có thể giúp cháu tìm ra đáp số của bài toán đó thì sao?

-   Nghe cháu nói vậy bác cũng đang sốt ruột muốn tìm đáp số ngay đây? Câu nói vừa chân thật, vừa khôi hài, khiến tôi càng thêm tin tưởng.

    Mải suy nghĩ, sắp xếp câu nói trong đầu để trả lời, ông già mở nắp non (Bò húc vàng óng)  đưa cho tôi.

-    Cháu uống nước này đi, tốt cho sức khỏe lắm đấy, đi xe bác thường uống loại nước này cho đỡ mệt. Tôi đỡ non nước từ tay ông vội cảm ơn rồi nhấm một ngụm nhỏ. Nhìn cử chỉ ân cần cần của ông khiến cho tôi cảm động.

-   Cảm ơn bác đã hỏi thăm tới gia đình cháu. Mẹ cháu năm nay hơn 60 tuổi là giáo viên đã nghỉ hưu được gần chục năm nay rồi. Hiện đang bị bệnh nặng, Nhà chỉ có hai mẹ con thôi ngoài ra còn có anh em, bạn bè cùng xóm, đồng nghiệp thường hay lui tới tâm sự, chia sẻ buồn vui chứ không được như các gia đình khác có đủ ...Ngừng một lát cô gái nói tiếp.

-    Mẹ cháu là con một trong gia đình hiện nay ông bà nội ngoại mẹ cháu đã về với tổ tiên cả rồi. Nói đến đây cô gái ngừng lại quệt nhanh dòng lệ lăn dài trên má làm cho ông già thấy lúng túng. Một lúc sau cô mới thong thả .

.... Còn bố cháu hiện giờ không biết ở đâu? Còn sống hay...Bởi từ khi cháu sinh ra chưa một lần được nhìn  thấy mặt bố bao giờ.chỉ được ngắm nhìn bố qua tấm ảnh trắng đen mẹ cháu cất cẩn thận trong hòm, thỉnh thoảng lấy ra ngắm. Nghe mẹ cháu nói. Khi mẹ mang bầu cháu được 2 tháng thì bố cháu bị thương rất nặng, trong trận đánh bất ngờ ác liệt trên chốt 597 thuộc huyện Đồng Văn của tỉnh. Ngay trong đêm đó  được đơn vị đưa về cấp cứu ở tuyến sau. Cũng trong đêm đó pháo địch bay sang thiêu cháy mấy ngôi nhà dân trong xóm và khu trường học, tiếng la hét trong đêm inh ỏi.Mọi người trong bản cũng nháo nhác vội vàng thu gom mấy thứ cần thiết rời khỏi nhà  chạy đi sơ tán trong đêm tối. Mẹ cháu cũng đi cùng với mọi người, lần theo từng bước  đường rừng, đi  men theo chân núi đá tai mèo lởm chởm, sắc nhọn. Mùa đông lạnh như vậy mà lưng áo ướt đầm mồ hôi ai ai cũng vội vã quên cả mệt nhọc. Mắt chăm chú nhìn  đường đi bằng ánh sáng của từng loạt đạn pháo quân thù và đạn bắn trả của quân ta. Đến địa điểm mới mẹ cháu nóng lòng hỏi thăm ngày đêm chờ tin tức của bố, nhưng đều vô vọng, không ai biết. Trong thời gian đó đang nước sôi lửa bỏng, quân và dân cả nước đều hướng về biên giới. Thế nhưng mẹ cháu vẫn kiên trì hỏi thăm chờ đợi ...Khi tiếng súng đạn đã ngừng một thời gian lâu,  mọi người bắt đầu trở lại quê hương cũ để tiếp tục  làm ăn sinh sống như trước. Mẹ cháu được chuyển công tác về trường mới  cách xa huyện 40 km.Thời gian trôi qua mẹ cháu không ngừng tìm kiếm, hỏi thăm tin tức của bố cháu mãi về sau cũng nhận được tịn mừng không biết đúng hay là họ động viên là bố cháu được cứu sống niềm vui lóe sáng trong tâm mẹ. Ngừng một lúc tôi nhìn ra ngoài suy nghĩ, đắn đó rồi kể tiếp.

-   Bác ạ ngày đầu mới đến trường cháu được mẹ đưa đi nhận lớp, làm quen với bạn bè cùng lớp.Trưa về các bạn đều có bố, mẹ hay ông, bà đón còn cháu thì mẹ bận lên lớp, một mình lủi thủi theo đường mòn về nhà. Nhiều lúc tan học về đến nửa đường trời mưa to bất ngờ, đường vắng, nhà  dân thưa, cháu  không mang  áo mưa quần áo, sách vở ướt sũng nước mưa Mẹ chạy đi đón, thì cháu cũng về gần đến nhà rồi.Thấy cháu ướt như vậy mẹ ôm cháu hai mẹ con  khóc nức nở.Hôm sau cháu bị  ốm liền mấy ngày làm cho mẹ lo lắng, Thiếu tình cảm của bố,  cháu cảm thấy  tủi thân vô cùng...Cô gái ngừng kể bởi dòng lệ ngăn lại, phải một lúc lâu mới chấn tĩnh lại được.Ông già nhìn tôi lúng túng 

-    Xin lỗi cháu! Không ngờ câu hỏi của bác lại làm khó cho cháu rồi. Hãy thứ lỗi cho bác nhé. Tôi xua tay gạt đi như để phủ định câu nói của mình để ông già khỏi ân hận rồi nói tiếp.

-   Vì lý do trên mà cháu cố xắp xếp thời gian quyết định vượt đường xa để thực hiện mục đích, ước mơ của mình và thỏa nguyện bao ngày tháng chờ  mong của mẹ cháu cuối đời. Cháu biết chuyến đi này chẳng khác nào như mò kim đáy bể. Bởi địa điểm quê bố cháu thì mẹ cháu cũng chỉ nhớ mang máng thôi. 

       Nhưng vì sức khỏe của mẹ cháu cùng với bao kỷ niệm tốt về bố cháu đã khắc sâu trong tâm trí mẹ cháu suốt năm tháng qua . Tôi vừa dứt câu thì ông già vội quay sang  hỏi. Mẹ cháu công tác ở huyện nào của tỉnh. Câu hỏi của ông như tăng thêm sức mạnh, vì lúc đầu ông nói cũng có thời gian đống quân ở đó mà. Biết đâu ông giúp được.  ôi trả lời ngay mà không cần phải đắn đo gì nữa.

-   Dạ! Mẹ cháu là cô giáo dậy học ở trường tiểu học xã Sảng Tủng, huyện Đồng Văn bác ạ. Trước năm 1980 mẹ cháu dậy học ở xã nào cháu có biết không?

-   Dạ cháu nhớ  ngày còn bé, mẹ cháu thường kể rằng.

-   Ngày đầu mới xa nhà lên công tác và được phân công về xã giáp biên, trường gì cháu không nhớ nữa. Nghe xong Ông già vội hỏi.

-    Thế cháu có biết địa chỉ của quê bố cháu không? Đưa cho bác xem,biết đâu bác có thể giúp  được cho cháu . 

     Tôi nghe bác nói mà  như được mở cờ trong bụng. Mấy ngày đến đó tìm kiếm huyện rộng, dân cư thì đông, nhà ở san sát, hỏi thăm tên theo địa chỉ  mẹ đưa thì không ai biết. Đành về không, nay gặp được bác, lại cùng ở quê đó  nói thế. Tôi  mừng quá vội mở nắp túi ra lấy tờ giấy gấp 4 đã sờn cạnh và tấm ảnh trắng đen  đã ố vàng, loang lổ bởi thời gian, lễ phép trao cho ông xem.  Ông già vội lấy cặp  kính từ trong túi áo ngực đưa lên mắt ngắm nhìn bức hình rồi lật ảnh phía sau chăm chú đọc những dòng chữ bay bổng “Tặng em người vợ chưa cưới của anh” Tự dưng ông già run tay, mặt biến sắc, mắt nhắm gục đầu xuống thành ghế, bức ảnh rơi xuống sàn xe. Tôi vội vàng vàng hốt hoảng:

-   B..á..c.. ơi...b.....c..ó.. sa...o ....k.hôn....g ? vừa nói cô gái vừa bật nút chai nước đưa cho ông già uống. Ông vội xua tay một lúc lâu ông nói.

-    Không sao đâu bệnh huyết áp của bác lại tái phát đó mà, ngồi một lúc là khỏi ngay thội cháu đừng lo. Nói rồi ông đưa tay vuốt vuốt ngực một lúc rồi từ từ mở mắt nhìn thẳng phía trước như trầm tư suy nghĩ hồi tưởng lại  những kỷ niệm... 

...Ngày ấy mình còn trẻ mới nhập ngũ. Lần đầu tiên xa nhà cùng đồng đội  lên biên giới Việt Trung nơi đỉnh đầu Tổ Quốc.Nhìn cảnh núi rừng âm u dân cư thưa thớt  trước mặt chỉ có những dẫy đá nhấp nhô.Sáng sớm, chiều tà nhất là  những ngày mùa đông giá rét những làn sương trắng ùn ùn kéo đến phủ kín cả núi rừng,không gian tĩnh lặng.Nỗi buồn nhớ quê hương lại tăng lên  ....Để xua tan nỗi nhớ những lúc rảnh dỗi bạn bè thường rủ nhau đi xuống nhà dân quanh đấy làm công tác dân vận, trò chuyện cho khuây khỏa.Một lần tình cờ đến nhà bà cụ, gặp cô gái, dáng người thon thả, da trắng, tóc dài qua vạt áo đang ngồi nhổ tóc trắng cho bà cụ.họ nói chuyện nét mặt tươi vui. Thấy mấy anh bộ đội đến cô gái đỏ mặt lúng túng.Mấy người bạn không bỏ lỡ cơ hội vội bắt chuyện làm quen. Qua câu chuyện được biết cô là giáo viên dạy ở phân trường thôn này gần đây.Là người miền xuôi quê ở Ninh Bình lên đây công tác được mấy  năm ở bản này.Từ đó ông cùng mấy người đồng đội tranh thủ thời gian dảnh dỗi đến điểm trường động viên an ủi chia sẻ nỗi buồn khi xa nhà.Mấy người lính lân la gợi đủ thứ chuyện thỉnh thoảng tiếng cười lại rộ lên, không gian như ấm hơn. Còn  riêng ông không nói thỉnh thoảng đế vào một câu lấp chỗ chống. Thấy mọi người kích nhẹ, cười vang ông đỏ mặt nhìn đi chỗ khác. Không ngờ sự e lệ ấy của ông lại lọt vào cặp (Mắt  xanh)  của cô giáo.Ngày tháng qua đi tình cảm của hai người càng lớn dần theo năm tháng.  Ngày nào không được nhìn thấy nhau là cả hai đều ngẩn ngơ.Thế rồi vào một đêm cuối thu trời trở gió mạnh, cây cối trên núi ngả nghiêng, mưa tuyết bất ngờ sối xả tuôn rơi, đợt đầu  gió mùa đông tràn mà dữ dội quá. Tất cả mọi người trong đơn vị gọi nhau cùng thức dậy, đốt lửa ngồi quanh bếp sưởi ấm, xua đi giá lạnh. Họ thi nhau kể chuyện (Tiếu lâm) Mỗi người góp một câu. Tiếng cười rộn lên  từng đợt, làm tan đi những tảng tuyết trắng ngoài kia.Bất chợt ông nhớ đến cô giáo một mình chống chọi  với tuyết  ra sao?. Bèn đứng dậy lẳng lặng khoác áo mưa cầm đèn pin, lao nhanh trong  làn tuyết trắng, đang tuôn trong màn đêm, chạy thẳng đến điểm trường. Cô giáo đang hốt hoảng chùm chăn ngồi khóc, thấy ông đến cô giáo khóc to hơn, thương quá ông liền tiến gần không đắn đo gì, mạnh dạn ôm chầm lấy cô để sưởi ấm trái tim,động viên nhau xua tan lạnh giá, vơi đi nỗi khó khăn mà họ đang phải chống chọi. Thế rồi tình cảm sâu nặng,ấp ủ bấy lâu,  ngập   tràn niềm khát khao,cháy bỏng. Niềm ước mơ  hạnh phúc bấy lâu  của cả hai vẫn lặng thầm trong tâm. Giờ đây họ có cơ hội bầy tỏ nỗi  niềm ... Đêm đó cả hai đều  để lại trong nhau một kỷ niệm đầu đời, sâu sắc nhất. Rồi cùng nhau hứa hẹn

      Hai tháng sau khi biết tin tình yêu ấy đã nở hoa kết trái cả hai cùng mừng rỡ kế hoạch tết này sẽ xin phép đơn vị đưa cô giáo về quê để ra mắt ba, mẹ cùng anh em họ hàng đôi bên mang niềm vui bất ngờ tới, chắc cả nhà vui lắm ....

     Mấy ngày sau trận chiến đột ngột bất ngờ vào nửa đêm rạng sáng tiếng đạn pháo từ bên kia biên giới hối hả bay sang rực sáng góc trời cả đơn vị thi nhau bắn trả, tiếng kèn xung trận của quân thù vang lên inh ỏi. Tiếng xung phong của quân đội ta vang lên hòa cùng tiếng đạn, pháo lóe sáng trong đêm .... Tất cả cùng tiến công, quyết bám chốt trận địa không rời. Ai cũng giữ vững lời thề (Dù có phải  hy sinh cả tính mạng mình, cũng không chùn bước trước họng súng của quân thù). Mắt dõi lên phía trước, tay bấm cò bắn trả bất ngờ một tiếng nổ lớn vang lên, đất đá xung quanh bắn lên túng tóe, hất ông xuống vực. Trong trận đấu sục sôi đó, ông bất ngờ bị thương nặng ngất sỉu dưới khe đồi, được đồng đội cáng về trạm xá quân y của đơn vị. Nhưng do vết thương quá nặng họ nhanh chóng đưa ông về cấp cứu ở tuyến sau .

       Sau lần điều trị ấy ông được hồi sinh, bác sỹ nói đây là trường hợp may mắn hiếm có, âu cũng là cái số gặp may mắn. Do sức khỏe yếu ông không trở về đơn vị tiếp tục chiến đấu được. người thương binh được xuất ngũ trở về với mái ấm gia đình rồi,  thi vào trường đại học thương mại của tỉnh.Năm tháng qua đi hình ảnh người vợ hiền chưa cưới và đứa con trong mối tình đầu, vẫn luôn bên cạnh, lời trái tim thổn thức, thúc dục, mách bảo, luôn vang vọng.Không thể chờ lâu được đợt nghỉ tết dài ngày ông dấu gia dình lên đơn vị đóng quân cũ để tìm cô giáo với niềm tin, nuôi hy vọng. Nhưng đến nơi đó chỉ thấy một bãi hoang tàn cây cối lưa thưa các hố pháo sâu hoắm san sát cỏ cây đã phủ kín, khu  trường học trên kia cây mọc kín đã cao. Đứng chôn chân ở đó một hồi lâu ông thẫn thờ suy tư những kỷ niệm in sâu trong tâm trí. Chính nơi ấy đã nở hoa kết trái niềm hạnh phúc đầu tiên ông có được...Những cảnh cũ, còn đây mà người xưa nay ở nơi đâu.Buồn chán ông xuống núi, băng qua đường mòn trong cánh rừng âm u, đến thôn bản dưới chân núi, hỏi thăm bà con nơi này  xem còn chút hy vong nào chăng.Nhưng họ đều nói là có nghe đến tên cô giáo nhưng cũng trong đêm xóm làng bị lửa pháo quân Bành Chướng thiêu cháy hết, trường học cũng cháy cô giáo đó cùng bà con trong xóm chạy đi sơ tán, sau đó không biết cô giáo đi đâu? Vì ai cũng mãi lo nhà mình không để ý. Nghe đến đây cổ họng ông nghẹn lại mắt hoa đi nghĩ về mầm sống, niềm hạnh phúc hé sáng lần đầu . Sự vô vọng ấy khiến mái tóc của người lính  bạc trắng nhanh chóng. Ông trở về với bao nỗi buồn day dứt, kỷ niệm mối tình đầu, chiến tranh ác liệt ... luôn theo ông  suốt tháng năm qua.

      Thời gian công tác đã lâu, ông vẫn phòng không lẻ bóng, rồi áp lực gia đình gánh nặng tông đường, đè lên đôi vai ông. Ông biết từ khi bị thương đến nay bệnh tình của mình không còn khả năng có con và cũng không muốn làm khổ người vợ mới, nhiều lần ông cố tình  chốn tránh lời động viên, của bố mẹ lo cho ông lời nói như một mệnh lệnh, bắt ông trong năm phải lấy vợ, lập gia đình. Cùng với ánh mắt hâm mộ của mấy cô gái cùng cơ quan. Thay vào đó ông lấy công việc làm vui. Mọi việc giao cho ông đều hoàn thành xuất sắc đã có 2 lần được tôn vinh tấm gương  lao động giỏi của tỉnh. Thường xuyên giúp đỡ mọi người nên ông được mọi người kính nể, mến phục ...Nhiều đêm mất ngủ suy nghĩ thương bố mẹ già quá, nhà chỉ có một con trai mong có cháu bế bồng như mọi nhà trong xóm...

     Thấy ông trầm ngâm khá lâu tôi quay sang phía ông gợi chuyện.

-    Ban nãy bác làm cho cháu sợ quá cháu chưa gặp thế bao giờ.

-    Cảm ơn cháu quan tâm, bác không sao. Bệnh của  tuổi già ấy mà.Nói xong ông nở nụ cười nhìn tôi.

      Chợt! Chiếc  xe giảm tốc, rẽ trái đỗ trước cửa  nhà hàng.Tiếng người phụ xe dõng dạc.

-    Hành khách xuống xe nghỉ 20 phút ăn cơm trưa nhé.Cánh cửa xe từ từ mở , hành khách vội xuống xe ùa tìm nhà vệ sinh. Tôi cũng xuống theo dòng người tìm đến bồn nước rửa mặt mũi, chân, tay cho tỉnh táo rồi ra quầy gọi cơm,món ăn.Tiếng trầm ấm từ bàn cuối gọi.

-    Cháu gái ơi!  Ra đây ngồi cho thoáng. Tôi nhìn theo hướng đó thấy ông cụ giơ tay vẫy vẫy. Tôi mỉm cười làm theo. Không biết ông gọi món ăn từ lúc nào mà trên bàn có 2 đĩa thức ăn cùng 2 xuất cơm. Mùi thơm thật quyến rũ.Ông nhìn tôi cười thân mật.Cháu ngồi xuống đi bác đã đặt luôn cho cháu rồi.Chẳng mấy khi gặp cháu.

-   Chà ! Bác chu đáo quá. Cháu cảm ơn bác

-   Không có gì, cháu đừng khách sáo.Vừa nói ông vừa cười, nhìn nét mặt ông thật phúc hậu.

     Tôi ngồi xuống ghế đối diện vội lấy giấy ăn, lau đũa, bát, xới cơm  cho ông. Hai bác cháu ăn vui vẻ bữa ăn thật ấm cúng.Ông gắp thức ăn vào bát cho tôi nói.

-    Không biết sở thích của cháu ăn gì, bác cứ gọi đại thôi.

-    Không sao ạ, các món ăn này bác đặt đều là món ăn sở thích của cháu.Ở nhà mẹ cháu vẫn thường làm món sườn rán này cho cháu ăn.Bữa nào có món này là cháu lại ăn được nhiều cơm. Hôm nay chắc cũng vậy.Tôi nhìn ông, thấy  nét mặt của ông tươi rói, nhìn tôi rồi tiếp tục gắp thức ăn vào bát cho tôi.

   - Cháu cố gắng ăn hết món này đi nhé.

-     Sao bác không ăn mà lại dành cả cho cháu.Vừa nói tôi cũng gắp thức ăn vào bát cho ông.Ông chỉ nhấm nháp từng tý, rồi chăm chú nhìn tôi.

-     Cháu cũng cầm đũa tay “ Chiêu” à?

      Bây giờ tôi mới để ý nhìn,  thấy ông cũng cầm đũa giống mình rồi cả hai bác cháu cùng cười vui vẻ. Bữa cơm giản dị mà ăn ngon miệng quá.

-      Cháu còn trẻ cố mà ăn đi để lấy sức mà công tác rồi chăm sóc cho mẹ cháu nữa.Còn bác mấy năm gần đây mắc bệnh huyết áp ... Nhiều  bệnh lắm. Bác sỹ tư vấn là phải tự điều chỉnh khẩu phần ăn hàng ngày, hạn chế các món ăn có nhiều chất đạm cháu ạ. Nghe bác nói vậy tôi ngồi thừ ra, suy tư. Thì ra bác gọi các món ăn này để tiếp tôi. Giống như một người cha vậy. Niềm khao khát ấy làm nhịp tim tôi đập rộn hơn. Hình như bác cũng đọc được suy nghĩ ấy rồi rớm lệ nhìn đi chỗ khác.

    Chợt! Tiếng còi xe vang lên phá tan không gian và những cử chỉ ấm cúng trong đời tôi, người phụ xe mời mọi người lên.Tôi vội vàng đứng dậy ra bàn thanh toán thì ông cụ đã thanh toán trước rồi.

      Xe từ từ rời khỏi nhà hàng, chạy thẳng. Hành khách vừa được nghỉ ngơi xong tâm trạng  ai cũng thoải mái, câu chuyện trở nên rôm rả hơn.Tiếng của người ngồi cuối xe đề nghị.

 -    Ông tài ơi! Cho xin mấy (Xu nhạc) đi.Mọi người nghe thấy đều đồng thanh phụ họa theo.

       Người lái xe vui vẻ đáp ứng liền. Giọng hát trong vắt của người ca sỹ có tên tuổi bay bổng, vút cao,cả xe như lắng lại(....Gió rét đêm đông...Mùa đông bao người đan áo ....Người người ơi tôi ....)Lời bài hát như cuốn hồn tôi theo giai điệu mượt mà êm ái, tôi thầm nhẩm theo. Ông cũng lặng lẽ suy tư những kỷ niệm mùa đông năm 1981 hai người ngồi bên nhau ông cầm cuộn len thả từng đoạn để người ngồi bên đan áo.cùng hát bài này theo đài bán dẫn, bên ánh đèn hoa kỳ trong phòng lưu trú giáo viên. Hai người ngồi bên nhau thật hạnh phúc. Đó là kỷ niệm đẹp nhất trong đời ông.

-    Bác  cũng thích bài hát này lắm phải không? Câu nói phá tan luồng suy tư.

-    Ừ! Đây là bài hát tủ của bác đấy.

-    Mẹ cháu cũng hát bài này hay lắm. Những đêm soạn bài xong mẹ cháu lại ngồi đan áo vừa đan, vừa  hát, cháu nhẩm theo cũng thuộc. Nghe tôi nói thế ông liền gợi chuyện. Cháu xinh như vậy chắc là giống mẹ. Câu nói bất ngờ làm tôi thoáng đỏ mặt quay sang phía ông.

-     Sao bác biết ? Ông nở nụ cười bối rối trả lời.

-   À  bác chỉ đoán vậy thôi, cháu có thể nói đôi nét của mẹ cháu cho bác nghe được không?

      Nghe ông nói vậy tôi mới à lên mỉm cười thầm nhận xét.

-     Bác quả là người thật tinh tế biết, cách gợi mở câu chuyện. Được đà tôi liền kể hết về mẹ cho bác nghe.bao câu nói ấp ủ từ lâu nay mới có dịp được hé mở.

-     Vâng mẹ cháu giờ già rồi nhưng vẫn còn xinh lắm nhiều người nhận xét như vậy. Tôi nói rồi cúi xuống  quyệt nhanh dòng lệ,rồi thỏ thẻ. 

-      Chẳng nói dấu gì bác hoàn cảnh gia đình cháu thật éo le không biết trước đây bố mẹ cháu thề nguyện với nhau  điều gì mà mấy chục năm dù không gặp bố cháu nhưng mẹ cháu vẫn kiên quyết chờ đợi, ở vậy nuôi cháu, bỏ mặc bao ánh mắt của nhiều người muốn dành tình cảm chân thành cho mẹ. Nhiều đêm thức giấc vẫn thấy mẹ cháu ngồi trước ngọn đèn dầu đan áo. Có mấy cái áo len đan xong gấp vuông vắn để tận đáy hòm. Mẹ bảo mầu xanh này bố cháu thích lắm.để khi nào gặp nhau thì trao cho bố mặc. Chắc mẹ cháu còn nhiều tình cảm với bố lắm. Cháu biết rằng tình thương yêu của bố mẹ chưa được hai bên công nhận vì chiến tranh sẩy ra nhanh quá. Mọi ý định đều tan biến, tình duyên hai người đều gác lại cho đến bây giờ, nhưng dù gì đi nữa, tình cảm sâu nặng trong tâm không hề thay đổi.Cháu phục mẹ sát đất và mọi người cũng nhận xét như vậy.Ngày bé cháu chứng kiến mấy lần vài người cán bộ cũng  đến nhà , quan tâm giúp đỡ mẹ con cháu nhiều. Nhìn ánh mắt, cử chỉ, cháu biết tình cảm ấy dành cho mẹ cháu chân thành, sâu sắc...Thế như mẹ cháu cứ lờ đi rồi tìm cách tránh mặt.Đợi chờ mối tình thầm kín...Không biết bố cháu còn sống hay....Mà không tìm hai mẹ con cháu. Tôi thầm trách. Nghe câu nói tim ông như thắt lại mọi kỷ niệm xưa, mối tình đầu đẹp đẽ ấy luôn theo ông đi suốt quãng đời xa nhau. Cũng trong thời gian ấy ông đã bỏ ra rất nhiều công sức tìm hiểu, hỏi các người bạn cùng quê,  mà cũng vô vọng.Hôm nay trời sui đất khiến đã đưa ông gặp lại đứa con gái tội nghiệp bao năm khao khát tình cảm của bố. Hình ảnh người thương yêu, mối tình đầu sâu nặng thầm kín ấy lóe lên trước mắt.Ông thầm cảm ơn trời phật đã đưa đến cho ông một niềm vui tột cùng mà mấy chục năm ông tìm kiếm. Mừng quá hai dòng lệ ngập tràn trong khóe mắt. Ông muốn nhoài người, ôm lấy đứa con gái ruột của mình cho thỏa lòng. Nhưng rồi lại kìm chế được. Cố tình tìm câu nói để dò xem ý tứ của con.

-     Bác hỏi thực cháu thế này. Tôi ngơ ngác nhìn ông rồi trả lời

-     Vâng bác cứ nói đi cháu sẽ trả lời theo khả năng có thể. Ông già chầm chậm.

-   Nếu tìm được bố rồi, mà sức khỏe của bố ốm, yếu trên mình đầy vết thương,không giúp được việc gì cho gia đình  thì cháu nghĩ sao.?

-     Câu nói của ông làm tôi thoáng bất ngờ. Nỗi khao khát để có tình mẫu tử cha con như mọi nhà, lại trào dâng trong tôi. Khiến câu nói thật lưu loát, không cần phải đắn đo gì nữa.

-     Nếu tìm gặp được bố, thì dù sức khỏe của bố cháu có thế nào đi nữa,cháu vẫn tự hào, kính trọng đón bố về chăm sóc nuôi dưỡng chu đáo trong những năm tháng còn lại cuộc đời. Để bố cháu mãn nguyện. Tôi nhìn lên gương phản chiếu đầu xe thấy nét mặt ông tươi tắn đưa tay gạt dòng lệ lăn trên gò má.ông im lặng suy tư. thầm gọi.

   Q  Ơi ! Thời gian qua một mình em chịu bao khó khăn vất vả  nuôi con, vừa thay anh làm cha để nuôi dạy con mình khôn lớn có tâm, có đức như bây giờ, cảm ơn em nhiều lắm. Anh biết em đã phải cam chịu nhiều lời lẽ cay nghiệt, lời đàm tiếu của nhiều người  và ánh mắt khinh dẻ của mọi người rằng (Con không cha) Tài sắc em có, mà vẫn bỏ mặc ánh mắt của bao người dành cho em. Vẫn giữ chọn  lời hứa của chúng mình ban đầu, lòng thủy chung son sắt ấy em vẫn dành cho anh...  Em là người con gái mà anh yêu thương, quý trọng nhất trên đời. Bao năm anh vẫn không ngừng tìm kiếm mọi kỷ niệm của hai chúng ta anh đều cất giữ tận đáy lòng... Không ngờ chuyến xe này lại có ý nghía lớn lao đối với anh và cả gia đình anh đến vậy. Bố mẹ anh biết tin này chắc các cụ vui lắm. Nỗi khát khao có được đứa cháu nội trong gia đình. Niềm ao ước có một người con dâu thảo hiền từ lâu. Bây giờ đã thành sự thật. Con cảm ơn trời phật rất, rất nhiều....Ông nghĩ.

      Sau đợt này về nhà  sẽ báo tin vui này cho gia đình và xắp xếp thời gian cùng mọi người trong gia đình lên Hà Giang. Mang đến sự bất ngờ cho hai mẹ con chắc Q sẽ khỏe ra nhiều.

    Chợt tiếng người phụ xe vang lên Nghĩa trang Vị Xuyên đây rồi mời khách xuống.  Ông vội đứng dậy, nhìn ra ngoài. Tôi đỡ hành lý xuống cho ông chào tạm biệt nói mấy câu theo sau.

     Khi nào bác lên thành phố thì vào nhà cháu chơi nhé. Ông nở nụ cười giơ tay chào, vẫy theo...

     .Bác xuống xe rồi một mình tôi cảm thấy chống trải quá. Cả một ngày đường ngồi bên bác.Sự chăm sóc ân tình của bác. Tôi cảm thấy có điều gì đó thật gần gũi, thân thương đến lạ. Tôi  kể chuyện mọi  tâm tư của gia đình mình cho bác nghe, như tăng thêm nguồn lực tiêu tan mọi ưu phiền ấp ủ bao năm. Tôi thầm ước có một người cha tâm lý, thương con như bác vậy.

     Xe vẫn lao nhanh trên tuyến đường nhựa phẳng  lỳ. Nhìn ra ngoài gió thu man mác nhẹ nhàng đưa những chiếc lá vàng bay theo chiều gió trong không gian yên ả giọng nói trầm ấm của bác theo tôi đi tiếp con đường phía trước../. 

 

 

 

 

Nguyễn Thị Nhung - Hội VHNT huyện

Tin khác

Lầm lỗi (27/05/2019 14:09)

Lễ cấp sắc của dân tộc Dao (Sưu tầm) (02/04/2019 09:00)

Thăm lại vùng quê (Bút ký) (02/04/2019 08:57)

Câu chuyện còn dang dở (13/03/2019 13:44)

Hội Văn học - Nghệ thuật huyện Bắc Quang tổ chức gặp mặt đầu Xuân Kỷ Hợi 2019 (13/03/2019 13:40)

Lễ ra mắt Chi hội Văn học Nghệ thuật xã Đồng Tâm (05/03/2019 10:34)

Bắc Quang: Ngày thơ Việt Nam Tết Nguyên Tiêu xuân Kỷ Hợi 2019 (18/02/2019 15:06)

Hội Văn học Nghệ thuật huyện Bắc Quang tổ chức Hội nghị tổng kết năm 2018; triển khai phương hướng, nhiệm vụ năm 2019 (14/01/2019 14:34)

Khai mạc lớp bồi dưỡng sáng tác Văn học Nghệ thuật lần thứ nhất (27/11/2018 10:29)

Ý trí làm giầu bằng mô hình (VAC ) (25/10/2018 10:51)

xem tiếp